Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on pinterest
Share on tumblr
Share on vk

#16.Jul.2017 Nhớ hay quên

#nhớ hay #quên nhỉ? Thông thường qua mỗi giai đoạn người ta sẽ có một số thứ để nhớ và cũng có một số thứ quên đi để cân bằng lại đầu óc. Bộ nhớ luôn có giới hạn, chẳng phải là thứ vô hạn để nhớ tất cả mọi thứ.


Ở một thời điểm nào đó có thể quen thân, nói chuyện hàng ngày với nhau, rồi đột nhiên chuyển hướng , chưa hề biết đến sự tồn tại. Uhm, vốn dĩ chẳng có gì lạ. Con người ta thường thích nghi với những điều mới mẻ và học làm quen với nó.
Một lúc nào đó chợt đếm lại tất cả những mối quan hệ của mình xem sao. Có người lướt qua như cơn gió nhẹ, có người nhớ cái tên, có người chỉ nhớ khuôn mặt…. và đó người ta gọi lại kí ức. Liệu ngày nào đó, bất chợt gặp nhau trên phố đông đúc sau từng ấy năm, liệu có còn nhận ra nhau.
Trái đất tròn, đã từng có khi giật thót mình khi chợt nghe tên mình được gọi giữa đám đông để rồi biết rằng, à có người nhận ra mình sau từng ấy năm.
Khuôn mặt không thay đổi âu cũng là điều đáng mừng. Làm kí ức của ai đó thật không dễ chịu chút nào. Nên thôi, cố làm gì cho người ta nhớ. Đừng để bị lãng quên như một cơn gió thoáng qua, không tên không tuổi, không khuôn mặt như kẻ Vô Hình.

More post

Chơi Vơi

Đôi lúc ngẫm nghĩ lại cuộc sống hàng ngày chỉ quanh quẩn đi làm, đi cafe hoặc gặp gỡ bạn bè rồi tối về ngủ 1 giấc mà thôi. Rồi

Thu hút

Loading Cái đẹp , cái trẻ luôn có sự thu hút nhất định. Nó là một cái gì đó khó tả. Kiểu như một sự thu hút mà bản thân

Vì sao cố gắng…

Loading Dạo này cảm giác rằng mọi thứ cứ trôi đi một cách không có nhiều kiểm soát. Xem mấy bọ film giải trí và thức đêm nhiều hơn trước

For tomorrow

cnxg Cuộc đời sẽ luôn có rất nhiều điều để nói, để kể và để làm. Sống cho thế nào để trọn vẹn ư? Cũng chẳng hề có một tiêu

Cảm giác lâng lâng vô định

Có đôi lúc cảm giác thấy lâng lâng vo định. Ngày thì cứ trôi mà chẳng biết điểm dừng sẽ ở đâu. Nhìn lại thời gian đã qua, thấy mọi

Cuộc sống luôn tươi đẹp

Mọi người luôn muốn những điều tốt đẹp, những gì thỏa mái sẽ đến với mình. Thế nhưng theo lí thuyết là “muốn”. Còn cái thực tế là “cần” thì