Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on pinterest
Share on tumblr
Share on vk

#25.Aug.2017 Cột mốc

 

Có những cột mốc chẳng thể dễ dàng bỏ qua được. Và hôm nay mình đã chính thức chạm tay vào cái cột mốc đấy. Chẳng biết nên có tâm trạng vui hay buồn nữa. Cố dặn là để nó trống rỗng sẽ tốt hơn.

Uhm, thì ngày xưa cũng từng nghĩ đến lúc sẽ chạm vào cái mốc này lắm, rồi tự huyễn hoặc ra thật nhiều thứ. Những gì sẽ đạt được, những thứ khiến người ta phải lao vào và thỏa mãn. Thế nhưng đời thật không như mơ, mọi thứ cứ như chợt tỉnh giữa cơn mộng mị đêm khuya.

Chạm tay vào cột mốc cảm thấy mình thất bại dễ sợ. Có nhiều điều để nói đến, để nhìn lại chặng đường đã qua, những khuôn mặt đã gặp, những câu chuyện đã diễn ra … nhưng cảm thấy vẫn chưa đủ hài lòng. Đôi lúc vẫn có câu bắt đầu bằng “nếu…” khi mọi thứ làm ta chẳng bằng lòng.

Mọi thứ…. Hay chả có gì nhỉ? Nói có thật nhiều thứ cũng không sai mà nói chả có gì cũng đúng. Mọi thứ cứ bấp bênh chẳng có điều gì ổn định cả. Chạm cột mốc này cứ ngỡ sẽ cảm thấy khoan khoái và nhẹ nhõm, nhưng sự thật chẳng phải vậy. Cái cảm giác hoang mang ngày càng lớn. Đó là khi chúng ta chẳng có được thứ cái ta muốn, chẳng làm được cái ta làm và dễ dàng chán nản với chính bản thân mình.

Khó khăn, thử thách và cũng là cuộc đấu tranh với bản thân thật sự chẳng dễ dàng gì cả. Đôi lúc tự rủ ngủ bản thân bằng mọi lí do để tự sướng, nhưng nhìn vào gương lại thấy đằng sau nó ẩn giấu quá nhiều thứ mà ngay bản thân cũng chả dám nhìn vào. Là cái phần đen tối, cái bản năng và những điều chưa biết.

Người ta sợ cái chưa biết, cũng như sẽ vẽ ra những gì tăm tối nhất cho những điều bí ẩn nhất. Chẳng biết khả năng làm gì nhưng sợ nhất là làm người khác tổn thương và thất vọng. Biết vậy nhưng chả thể sửa đổi hay làm điều khác thay đổi bản thân. Cứ ngạo nghễ như thể nó là chúa tể, phớt lờ mọi thứ. Ích kỉ lắm, độc ác lắm chứ/….

Nỗi sợ càng lớn, thì càng xây quanh mình những bức tường càng cao, chẳng để ai vượt vào để mà xoa đi nỗi sợ đó.

Thôi thì cuối cùng điều gì đến sẽ đến. Đứng trước những lựa chọn, người ta sẽ phải quyết định mà. Không quyết định cũng là một lựa chọn, không lựa chọn cũng là một quyết định. Cứ tiếp tục theo những gì đã và đang nghĩ. Cả thế giới nhìn vào chán ghét cũng được. Chỉ mong sẽ có những người thật sự hiểu cái cách bản thân đang hành động. Chi phí cơ hội, lựa chọn, sự tin tưởng, đồng cảm….

Mai luôn là một ngày mới, và cũng chẳng biết đâu sẽ là cái mốc tiếp theo.

Thời gian luôn là thứ êm đềm dễ ru ngủ nhất nhưng đồng thời cũng là thứ đáng sợ nhất.

 

 

 

More post

Hôm nay mình đã khóc!!!

Hôm nay mình đã khóc!!!Uhm thì hôm nay là cuối tuần, đi xem một bộ film nhưng mà mình không nghĩ nó lại làm mình khóc. Nói là khóc thì

Một buổi chiều

Dạo này tâm trạng không thể nói là tốt hơn hay là xấu hơn. Luôn là những sự vận động, thay đổi không ngừng bởi những chuyện xảy ra xung

Buồn làm sao buông?

Ngẫm về những điều chưa biết, thì cảm thấy bế tắc thực sự. Có lẽ người ta gọi là khủng hoảng tuổi trung niên cũng nễn. tìm trong kí ức

Hạnh phúc ??? – Nguyễn Tuấn

Biết bao nhiêu người đi tìm câu trả lời cho câu hỏi này, nhưng tôi xin chia sẻ một câu nói hay của Mahatma Gandhi để suy nghĩ thêm. Trước

Chơi Vơi

Đôi lúc ngẫm nghĩ lại cuộc sống hàng ngày chỉ quanh quẩn đi làm, đi cafe hoặc gặp gỡ bạn bè rồi tối về ngủ 1 giấc mà thôi. Rồi

Thu hút

Loading Cái đẹp , cái trẻ luôn có sự thu hút nhất định. Nó là một cái gì đó khó tả. Kiểu như một sự thu hút mà bản thân